Nhật ký đi sinh

02/09/2020

Sinh nhật ba Water. Ba mua 1 cái lều cắm trại, 1 túi ngủ, địa điểm cắm trại là bên hông nhà ông bà ngoại.

Từ sáng là cả nhà lục đục dựng lều, kiếm than, củi, ướp đồ để tối nướng.. Ba mẹ chuẩn bị 2 lon nhôm mài bỏ nắp đựng nước uống để "chill" thay vì dùng ly.. Mẹ mong tới chiều đốt lửa nướng than quá chừng..

Ngoài việc đang nướng bị nổ than văng tung toé, một mẩu than đỏ văng cả lên đầu mẹ làm đứt 1 nhúm tóc =)), thì buổi cắm trại diễn ra như kế hoạch. Tối, ôm gối mền nhà ngoại ra lều ngủ, mẹ nhớ tầm 9h là trời bắt đầu mưa..

Mưa hơi lớn, sợ ba mẹ lạnh nên bà ngoại "cằn nhằn" cho tới khi ba mẹ dời lều vô nhà xe thay vì nằm trong lều nghe mưa rơi lộp độp trên nóc, bụng mẹ hơi đau, chắc do ăn nhiều quá!

Lúc đó là hơn 10h tối, bụng đau nhưng không phải những cơn gò cuối thai kì mẹ đã trải qua; Cứ đau một quãng rồi lặp đi lặp lại, mẹ lay lay ba, lúc này đang ngủ, để nói về cơn đau. Ba xoa xoa bụng mẹ..ròi ngủ tiếp! (Chắc ba nghĩ xoa vài cái là mẹ hết đau?! Hiuhiu). Mẹ cố dùng từ ngữ diễn đạt cơn đau để gõ vào thanh tìm kiếm Google, đa số kết quả hướng vào cơn đau chuyển dạ! Ngày dự sinh là 16/9, còn tận 2 tuần, mẹ tắt điện thoại, "thôi đi ngủ, sáng tính!"...Các cơn đau mỗi lúc một gần nhau.. Lúc sau mẹ đi vệ sinh, không muốn cắt ngang giấc ngủ của ba, mẹ đi một mình. Nhưng trời mưa mà, nước đọng đường trơn nên té cái bịch, may là tiếp đất bằng tay và hông, không biết Water có hú hồn không nhưng tay kia mẹ vẫn ôm bụng trấn an con. Mẹ vốn thích ăn vạ, sau khi té, mẹ ăn vạ ỉ ôi rồi bị ba la cho 1 trận. Buồn hiu.

Nửa đêm, phần vì đau bụng, phần vì đau lưng, mẹ đòi vô nhà ngủ. Vậy đó mà bà ngoại khoá cửa, kêu inh ỏi dưới mưa cả buổi, thiệc may dì ba nghe nên ba mẹ được vô nhà!

03/09/2020

Cơn đau khiến mẹ không tài nào ngủ được, hết nắm tay rồi cấu ba, mẹ phân vân có nên đi bệnh viện vào lúc 2h sáng?! Dù sao thì hôm nay cũng tới ngày khám định kì, thôi để sáng mai. Trăn trở đếm cừu, đếm sao..cuối cùng mẹ quyết định đi tắm rồi xách đồ lên bệnh viện. Cả nhà nháo nhào lúc 3h sáng. Dì 3 đi cùng ba mẹ để gọi xe và..làm việc vặt, ba con vốn không giỏi những việc giấy tờ cho lắm.

Bà ngoại tiễn ba mẹ ra xe và không quên dặn một câu xanh rờn "Đau quá thì chịu chứ đừng khóc người ta cười nghen con." Thậc cảm động! =))

Ngồi trên xe  mẹ nắm chặt tay ba, mắt mờ đi vì đau. Đường vắng, chú tài xế tinh ý chạy rất nhanh và cẩn thận, trước khi tới bệnh viện còn chúc mẹ sinh con thuận lợi. ^^

4h30p sáng mẹ vào phòng chờ, những cơn đau dồn dập khiến mẹ khụy xuống nhiều lần trong lúc thay quần áo. Dì 3 với ba con đứng thấp thỏm bên ngoài chờ gọi tên vào làm thủ tục nhập viện. 5h mẹ được đẩy lên phòng sinh, thời gian chuyển dạ khá ngắn so với tưởng tượng của mẹ. Các cô hộ lý đẩy mẹ nằm trên băng ca, vào thang máy, qua nhiều lớp cửa, nhiều phòng, đèn trên trần sáng trưng. Mẹ vẫn hài hước nghĩ, "Mình chuẩn bị sinh em bé hả ta?"; Mình còn tận 2 tuần mới tới ngày sinh; Mẹ chưa xem các bài tập hỗ trợ sinh em bé; Mẹ chưa biết làm thế nào để đăng kí cho ba con vào phòng sinh với mẹ; Mẹ chưa nghiên cứu E.A.S.Y.. nhiều suy nghĩ chen chúc đến khi mẹ vào phòng sinh, phòng sinh có 4 giường cách xa nhau, mẹ nằm phá ngoài gần cửa, đồng hồ chỉ 5h15. Cố gắng thả lỏng người thở đều theo lời các cô hộ lý, cố gắng để không hét lên làm ảnh hưởng những người xung quanh, mẹ nghe tiếng khóc chào đời của em bé phòng đối diện mà lòng hồi hộp vô hạn "Water của mẹ..."

5h30p các cô hộ lý đến hỏi thông tin, hướng dẫn mẹ cách thở, cách rặn khi sinh, mẹ thì thầm, "Mẹ sợ đau lắm Water ơi, mẹ cho con 15 phút, cố gắng cùng mẹ nha!"

Mẹ nhớ lời bà ngoại dặn dò nhưng mẹ cũng khóc, khóc mờ cả mắt. Các cô hộ sinh trấn an, hướng dẫn mẹ tập trung thở, không được la hét vì sẽ khiến cơ thể mất sức và em bé còn chịu áp lực. Mẹ liên tục nói xin lỗi, vì đã la hét, vì mình quá đau. 5h45 Water chào đời, bé gái, nặng 3kg2. Mẹ đã nghe tiếng khóc của con, âm thanh tuyệt vời nhất trần đời; Mẹ đã thấy cơ thể tím tái của con sau một hành trình đầy nỗ lực. Mẹ con mình đã làm rất tốt. " Water ơi! Con là Water. Water của mẹ!"

Ôm con trong lòng, mẹ khóc, rồi cười. Mẹ mong sớm gặp ba..

**Ngoài những cảm xúc thiêng liêng tuyệt vời khó gọi tên, thì mẹ rất là đói.. mẹ mong ba con sẽ mua sẵn đồ ăn ngon chờ mẹ..